About

Labels

slider

Recent

Navigation

Mơ làm Thủ tướng chính phủ (1)

Tâm và Tâm - Kính gửi quý bạn đọc và ACE loạt bài "MƠ LÀM THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ". Bài này đã được giải khuyến khích trong đợt thứ nhất của cuộc thi viết về con người, quê hương, đất nước do trang "Tuổi trẻ Việt Nam đất nước và con người" tổ chức. Xin cám ơn và rất mong ACE đón nhận, góp ý cho bần đạo
Thưa bà con, tối hôm qua ở quê tôi trời mưa như trút, mặc dầu đài truyền hình dự báo “mưa rải rác đôi nơi”. Thú thật là kể từ sự cố đài truyền hình cắt đầu, xén đuôi một cách không thương tiếc câu nói của Giám mục Ngô Quang Kiệt khi Ngài làm việc với chính quyền Hà Nội tới giờ, tôi không còn mặn mà với mọi tin tức từ cái Tivi nhà tôi nữa, kể cả dự báo thời tiết vì có lẽ nó cũng đã được điều chỉnh theo “lề phải” (Tivi nhà tôi nghèo nên chỉ có bốn kênh: VTV1, VTV2, VTV3 và HTV).

Phải nói rằng nhờ hàng loạt biến cố như: Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Bauxite Tây Nguyên, Chùa Bát Nhã, Hoàng Sa - Trường Sa... và qua tìm hiểu thêm, tôi đã phân biệt được thế nào là tin tức theo “định hướng xã hội chủ nghĩa”; Từ đó hiểu được chức năng, nhiệm vụ và “mức độ quan trọng” của Ban tư tưởng văn hóa, Ban tuyên giáo? Cám ơn Internet, nhờ nó mà con dân nước Việt Nam ngày hôm nay biết được sự thật đã bị cố tình bịt kín bởi những kẻ yêu sự thật, ghét dối trá bằng môi miệng và tôn thờ chủ nghĩa “Củ Sắn” (CS) mấy chục năm qua.

Tuy nhiên, nhờ cơn mưa nặng hạt không được dự báo trước mà tôi đã có được giấc ngủ sâu giữa cái oi bức, nóng nực của những ngày cuối tháng. Bà con biết rồi đó, khi ngủ ngon như thế thường kéo theo những giấc mơ bay bổng. Đúng vậy, tối hôm qua tôi đã có một giấc mơ phải nói là “đỉnh cao trí tuệ”. Nhưng trước khi tường thuật lại giấc mơ ấy, có điều này xin được báo cáo với bà con luôn; Tôi không phải dân văn chương, chức tước chưa tới “độ cao” để có thư ký viết thay. Vì vậy thật khó lòng diễn tả tâm trạng một cách chi tiết và lưu loát, bà con nào thấy khó hiểu có thể liên lạc ta hàn huyên thêm. Thật lòng mong bà con thông cảm và cùng chia sẻ tâm trạng với tôi.

... Bắt đầu là sự dằn vặt, giằng co với hàng loạt câu hỏi được đặt ra: Không biết nịnh bợ, không có thói quen nói càn, nói láo thì con đường chính nghiêp sẽ phát triển như thế nào, có làm đến chức Thủ tướng chính phủ (TTCP) của chế độ này không? Một con người lương thiện, yêu đồng bào và có trách nhiệm với dân tộc có phù hợp với guồng máy chính trị ở nước ta trong giai đoạn này không? Tổng số tiền “thù lao” cho cấp trên để một ông cán bộ quèn với trình độ trung cấp trở thành lãnh đạo cao cấp là bao nhiêu? Tiền lấy đâu ra, làm cách nào để thu hồi vốn, lợi nhuận của “dự án quyền lực” này như thế nào? Làm sao tôi triệt hạ được những “đồng chí” có khả năng hơn tôi trên đường đua quyền lực? Phương cách che đậy sự ngu xuẩn do học hành chắp ghép như thế nào? Tôi phải có trong tay những loại bằng cấp nào để làm “giấy thông hành” nhằm qua mặt quần chúng dọc hành trình...?

Sau khi lập luận và tự trả lời được một số vấn đề bằng những hiểu biết hạn chế của mình, thật may mắn giấc mơ đã đưa tôi đến gặp một người láng giềng tốt bụng, thẳng thắn và có lòng yêu nước nồng nàn. (Bác ấy tên Độ, là một người tri thức nhưng chưa từng mơ ước trở thành đảng viên đảng cộng sản). Đó là vào một buổi chiều trời quang mây tạnh, từ cơ quan làm việc tôi đã chạy xe về để tìm gặp Bác Độ, tôi vào nhà và cất tiếng chào:

- Bác Độ có ở nhà không, Dạo này chính sự có thông tin gì gây cẩn không Bác, Hàn Quốc - Triều Tiên sắp choáng nhau rồi phải không...?

- Ai vậy? Từ phòng trong bước ra, Bác Độ thấy tôi và nói: Cu Báo Quốc à, hôm nay đi làm về sớm thế?

- Dạ, Cháu xin chào bác. Cháu mắc một số rắc rối không biết tâm sự cùng ai nên cúp giờ tranh thủ về, may mà Bác còn ở nhà.

- Có chuyện gì mà hệ trọng vậy? Xung đột quyền lợi ở cơ quan à? Tao thấy mày sang chơi giờ này, biết ngay là có chuyện bất bình thường.

- Thú thật với bác, Cháu có điều này muốn tâm sự nhưng nói ra thì xấu hổ mà không nói ra thì đau khổ, bất an.

- Ơ hay, thế mày sang nhà tao giờ này làm gì? Sao hôm nay có vẻ ấm ờ giống mấy tên mua quan bán chức vậy, cứ nói toẹt ra đi. Vừa đi làm công chức nhà nước được mấy tháng mà đã thấm nhuần cái tấm gương đạo đức Hồ chủ tịch nhanh thế? Cả dân tộc này người nào cũng học tập và làm theo "tấm ấy" nhanh như mày thì đỡ phải hao bao nhiêu công, mất bao nhiêu sức và tốn một đống tiền thuế để vận động tuyên truyền. Đừng có tiêm chích cho lão già này nghe, gần xuống lỗ rồi mà nhiễm mấy thứ ấy chết nhục lắm, uống công gìn giữ cả đời người.

Tao nói thật với mày, nếu cái “ tấm gương” đó mà sáng ngời ngợi như chúng nó ca rao, thì cả “tập đoàn búa liềm” trên thế giới đã gấp gáp công khai ngay từ khi ông ấy chưa kịp tắt thở; Và tự khắc đồng bào ta đã biết từ lâu, cần gì phải “khiêm nhường” bịt kín cả mấy chục năm như thế. Vả lại cứ nhìn mấy ông sư tố cộng sản ắt sẽ hiểu được học trò của họ thế nào?

Suy cho cùng thì “đạo đức”“Tư tưởng” của Hồ chủ tịch mới được “khai quật” sau khi thấy tượng đài XHCN sụp đổ, cộng sản Liên Sô và hàng loạt các nước Đông Âu tan rã. Nhất là sau khi ba nhà “đại vô sản, vô thần, vô thượng” bị biến thành ba tên “đại vô tri, vô luân, vô dụng”. Lúc đó Việt cộng mất “thầy phù thủy” độ trì chí phương nên buộc phải quay về bám ông Hồ (chẳng lẽ ôm bác Mao), và bắt đầu chiến dịch vận động, thi đua khen thưởng mang nặng tính hình thức mà thôi.

- Cháu cũng nghĩ như thế. Đặc biệt nếu đúng bác Hồ là danh nhân văn hóa thế giới, thì đã được lưu danh vào UNESCO thật chứ đâu phải ghi giả tạo, chỉ là đồn nhảm như hiện nay. Hư hư giả giả thế này làm mấy tên theo đuôi lỡ miệng tung hô, nếu sau này không đúng thì cả đoàn chui xuống lỗ mà trốn.

- Mày cũng biết điều đó à. Đảng bảo thế nhưng không phải thế, tạm thời đang là danh nhân Việt Nam thôi, còn sau khi cộng sản hết thời không biết sẽ như thế nào. Cái đó phụ thuộc vào lòng dân dựa trên những tiểu sử rõ ràng, công khai minh bạch. Tao nghĩ ông ấy cũng toại nguyện vì được chung số phận với mấy lãnh tụ khát máu như Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông…

Mà này, vận động tràn lan nếu lỡ may quần chúng thông minh xuất sắc như ông ấy, học đâu làm đấy thì tao khẳng định sau một thời gian nữa, toàn bộ lớp trẻ của Việt Nam sẽ ra đi tìm đường cứu nước, rồi bí mật hoạt động cách mạng và bị “Tư bản đỏ” bắt giam ? Các bậc trung niên 100% tranh giành làm lãnh đạo đảng và đua nhau “sống độc thân theo định hướng XHCN” ? Còn các cụ già sẽ hăm hở “chăm” các cháu thiếu nhi và “tiếp” các chị Dân tộc, Miền Nam vào ra liên tù tì…

Cách đây mấy ngày thằng cha Lành giám đốc công an Tỉnh, sang nhờ Tao dịch cái hồ sơ cho đứa con đầu của nó đi du học ở Úc. Trong lúc ngồi trò chuyện, tao bảo: “đợt này chú mày vất vả lắm phải không? Nhà nhà học tập, người người làm theo khắp cả Tỉnh.” Vậy là nó cười khà khà rồi phát biểu một câu khôi hài rất thông minh, càng ngẫm nghĩ càng thấy đúng: “có gì đâu anh, nhờ ơn bác và công đảng tôi mới được gọi Bố tôi bằng thằng. Học cho biết vậy thôi, làm theo thì đành bỏ tay đầu hàng” (tình trạng con vỗ ngực gọi Bố bằng thằng xảy ra đầy dẫy trong thời gian cải cách, sau khi được Hồ chủ tịch và đảng dạy cho giác ngộ cách mạng).

Ngoài ra, thông qua cuộc vận động này cho thấy một thực trạng đau buồn đó là: sau bao nhiêu năm đảng cộng sản lãnh đạo, ngoài ông Hồ ra. Đất nước này không còn một ai có đạo đức đáng để học tập? Và mấy chục năm trước, chưa có phong trào này nên toàn đảng đã sống và làm việc rất tồi. “Cháy nhà ra mặt chuột”, vậy mà cả mấy chục năm nay đảng luôn miệng rêu rao sự tài tình, sáng suốt nhưng giờ đồng bào mới biết: đảng này chỉ là một tập đoàn học vẹt, làm theo di chúc của Hồ chủ tịch như một con Robot được lập trình sẵn… Mà không biết những thứ trong di chúc, ông ấy đã tự nghĩ ra hay còn có ai đó chính sửa, nghĩ dùm với? Tất cả đều là bí mật nội bộ đảng... 
(Còn Tiếp)
Share
Banner

Post A Comment: